5 phút đọc

Liệu có thể có một Iran mới?

Liệu có thể có một Iran mới?

Khi những đợt không kích chính xác của Hoa Kỳ và Israel liên tục phá hủy các mục tiêu quân sự then chốt cùng cơ quan đầu não của Iran, một câu hỏi lớn hơn cả sức mạnh bom đạn đang được đặt ra: Liệu sức mạnh tuyệt đối của không quân có đủ để lật đổ một chế độ thần quyền đã tồn tại gần nửa thế kỷ?

Lịch sử cho thấy câu trả lời không đơn giản là “có”. Trong Chiến tranh Vùng Vịnh 1991, không quân liên minh đã nghiền nát quân đội Saddam Hussein, khơi mào các cuộc nổi dậy – nhưng chế độ vẫn tồn tại thêm 12 năm nữa. Năm 1999, NATO ném bom Belgrade suốt 78 ngày, Slobodan Milosevic vẫn bám ghế thêm một năm trước khi thất bại trong bầu cử và bị phong trào thanh niên OTPOR lật đổ. Ngay cả Tổng thống Trump cũng khẳng định rõ ràng trong tuyên bố ngày 2/3/2026: “Không kích không phải để thay đổi chế độ, mà để loại bỏ mối đe dọa trực tiếp.”

Vậy điều gì thực sự khiến một chế độ sụp đổ? Hãy nhìn lại Romania năm 1989 – bài học về sức mạnh của khoảnh khắc đột biến từ bên trong.

Nicolae Ceausescu cai trị Romania bằng bộ máy công an toàn trị, Securitate, hoang tưởng nhất Đông Âu. Không có phong trào đoàn kết như Ba Lan, không có đối lập ngầm như Tiệp Khắc. Nhiều nhà quan sát cho rằng chế độ cộng sản Romania không thể sụp đổ. Thế nhưng chỉ trong sáu ngày của tháng 12/1989, mọi thứ tan vỡ. Tại một cuộc mít-tinh được dàn dựng quy mô 100,000 người ngày 21/12, đám đông bắt đầu la ó. Ceausescu ra lệnh im lặng – nhưng tiếng la ó không ngừng lại. Hình ảnh ấy lan truyền qua truyền hình quốc gia. Chỉ 24 giờ sau, quân đội chính quy đổi phe. Sáu ngày sau, Ceausescu và vợ bị tòa án quân sự xử bắn.

Điều gì đã xảy ra? Không phải bom, không phải phe đối lập có tổ chức, mà là lời hứa nền tảng của chế độ bị phá vỡ hoàn toàn.

Với người dân Romania, cộng sản hứa: ổn định, tự hào dân tộc và chủ quyền. Thay vào đó, họ nhận được bóng tối thực sự (cắt điện triền miên), đói nghèo, và một cung điện khổng lồ trong khi dân chúng phải xếp hàng phân phối bánh mì. Khoảnh khắc mít-tinh 21/12 chỉ là quân domino đầu tiên.

Bây giờ, hãy nhìn Iran.Lời hứa cốt lõi của chế độ thần quyền với nhân dân Iran và toàn khu vực là ba điều thiêng liêng:

  • Chúng tôi là lực lượng kháng chiến bất diệt.
  • Chúng tôi không thể bị đánh bại.
  • Chúng tôi là nỗi khiếp sợ của Mỹ và Israel.

Những cuộc không kích kéo dài từ ngày 28/2/2026 – đặc biệt sau khi Lãnh tụ Tối cao Khamenei thiệt mạng – đã xé toạc lớp hào quang bất khả chiến bại ấy ngay trước mắt người dân. Hệ thống phòng không “bất khả xâm phạm” do Nga và Trung Quốc cung cấp sụp đổ chỉ trong vài giờ. IRGC – lực lượng cốt lõi của thần quyền – bị thiệt hại nặng nề. Hình ảnh tên lửa Israel xuyên thủng các căn cứ được bảo vệ nghiêm ngặt đang lan truyền khắp Telegram và mạng xã hội.

Và quan trọng hơn: các cuộc không kích đã khéo léo khai thác khoảng cách sâu sắc giữa hai lực lượng vũ trang (quân đội chính quy Artesh và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo IRGC). Israel chủ yếu nhắm vào tài sản của IRGC, đồng thời gửi thông điệp rõ ràng: “Chúng tôi không chiến tranh với nhà nước Iran, chúng tôi chiến tranh với IRGC”. Quân đội chính quy Artesh – dù cũng chịu tổn thất – vẫn được bảo toàn tương đối. Lịch sử Romania lặp lại: khi Securitate bị đẩy vào thế yếu, quân đội chính quy đã chĩa súng vào chính “cảnh sát mật” của chế độ mình?

Khi bom ngừng rơi, Iran sẽ ra sao?

Có thể xảy ra kịch bản chuyển giao quyền lực không hoàn hảo nhưng đầy hy vọng: một liên minh tạm thời giữa các giáo sĩ cải cách, giới kỹ trị, và các sĩ quan Artesh cấp cao – những người đã chịu đựng thập kỷ bị IRGC lấn át, thiếu ngân sách, và bị đẩy ra rìa quyền lực. Họ không cần một “kế hoạch hoàn hảo” hay “phe đối lập lưu vong” được tổ chức sẵn. Họ chỉ cần một quyết định cá nhân: đủ mệt mỏi với một hệ thống vừa lợi dụng họ, vừa khinh thường họ.

Chuyển giao quyền lực sẽ không sạch sẽ. Một chính quyền thân phương Tây ngay lập tức là điều viển vông. Nhưng một Iran không còn bị trói buộc bởi ý thức hệ cực đoan, một Iran ưu tiên thịnh vượng chung cho 90 triệu dân thay vì xuất khẩu cách mạng – hoàn toàn nằm trong tầm tay.

Khi bom ngừng rơi, Iran có thể sẽ không còn là “cường quốc kháng chiến” theo cách cũ. Nhưng có lẽ, lần đầu tiên sau 46 năm, người dân Iran sẽ được phép mơ về một đất nước mà ánh sáng không còn bị cắt để trả nợ, mà được thắp lên để nuôi dưỡng tương lai.

Đây là khoảnh khắc một dân tộc 5,200 năm văn minh đứng dậy lần nữa – mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và tràn đầy hy vọng hơn bao giờ hết.

Lịch sử đã chứng minh: không có bom nào mạnh bằng tiếng nói của nhân dân khi họ quyết định không còn im lặng nữa.